preloader-icon
  • CARGOON luôn hỗ trợ bạn từ Thứ 2 – Chủ nhật: 06h00 – 21h00
  • 028.9999.5989
  • 11A Hồng Hà, Phường Tân Sơn Hòa, Thành phố Hồ Chí Minh
Sơ đồ mặt cắt sà lan chở cát kể về chuyện nghề sông nước miền Tây - Thương hiệu CargoOn

Chuyện những người “đo sông, đếm nước” bằng cả trái tim

Ngó mông lung ra mấy nhánh sông Tiền, sông Hậu, ai ở miền Tây lâu chắc quen mặt mấy chiếc sà lan lùi lũi chở cát, chở đá đi ngang ngõ nhà. Nhìn bự chảng, sắt thép lạnh tanh vậy thôi, chớ trên đó là cả một nếp nhà, là chén cơm manh áo, là mồ hôi nước mắt của mấy anh em “ăn sóng nói gió”.

Chuyện nghề sông nước coi vậy mà nhọc nhằn, lênh đênh dữ lắm. Bữa nay,  CargoOn mách bạn nghe mấy tâm sự giấu kín trên từng ngóc ngách của chiếc sà lan nghen.

1. Buồng lái – Con mắt tinh đời và cái “tâm” của chú tài công

Chỗ cao nhất, ngó bao quát nhất là cái buồng lái. Chú tài công ngồi đó, nhâm nhi ly cà phê đen đá bọt, tay ôm vô lăng, mắt lúc nào cũng đăm đăm dòm mặt nước.

Nghề này ngộ lắm, hổng phải chỉ dòm máy móc, mà dòm màu nước là biết khúc nào cạn, khúc nào sâu, gió đổi chiều là biết liền để canh con nước lớn ròng. Buồng lái nó như cái “bộ não” của con tàu dị đó. Tánh người miền Tây bề ngoài hào sảng, hề hề sao cũng được, nhưng hễ bước lên buồng lái là điềm tĩnh, chắc nịch. Bởi phía sau tay lái đó là mạng sống của anh em, là khối tài sản mồ hôi nước mắt, dởn chơi sao được!

2. Khoang máy – Trái tim đập “thình thịch” giữa đêm hôm

Xích xuống dưới chút là khoang máy. Chỗ này nực nội, rặt mùi dầu máy dính phèn. Ban đêm lủi thủi đi ca, nghe tiếng máy nổ “bạch bạch” giòn rụm mà thấy yên tâm trong bụng. Cái máy chà bá đó như trái tim của nguyên chiếc sà lan.

“Máy còn nổ là mình còn mần ăn”, mấy anh thợ máy hay cười hề hề nói vậy. Áo quần thì dính lọ lem bấy bá, mà cưng cái máy như cưng con nít, châm nhớt, rà thắng kỹ lưỡng từng li từng tí. Chuyện nghề sông nước là vậy, máy phải êm thì thuyền mới lướt. Cái tiếng máy đều đặn ấy y gan cái ý chí cắm sào bám trụ, không sợ nghèo, không sợ cực của dân miệt sông nước mình.

3. Boong tàu – Tấm lưng trần gánh vác sương gió

Bước ra boong tàu, nắng thì phơi tróc da đầu, mưa thì tạt rát mặt. Khúc này là chỗ anh em cong lưng cột dây, đậy bạt, canh chừng hàng hóa. Những chuyến cát, chuyến đá nặng trịch bốc lên bốc xuống tới chai sần cả đôi bàn tay.

Boong tàu sần sùi, tróc sơn bao nhiêu thì lưng áo mấy chú mấy anh ướt đẫm mồ hôi bấy nhiêu. Nhưng mà dòm cực vậy chớ trưa trưa mắc cái võng tòn ten, xúm xít dọn tô canh chua cá hú nấu vội ngay trên boong, nhâm nhi vài ly xây chừng là tự nhiên thấy đời thong dong lạ kỳ. Boong tàu là đôi vai gầy gánh vác sương gió, lam lũ thiệt, nhưng hổng bao giờ nghe anh em than vãn nửa lời.

4. Dây neo – Nhớ nhà thì rớt mỏ neo

Đi miết mười bữa nửa tháng rồi cũng tới lúc cặp bến. Sợi dây neo to chảng quăng cái “ùn” xuống nước, ghì chặt vô bờ là lúc anh em thở phào.

Trong chuyện nghề sông nước, ngán nhất là lênh đênh hoài mà hổng có chốn quay về. Dây neo giữ chiếc sà lan lại với bến, y chang như cái tình nghĩa gia đình níu chân mấy gã đàn ông xa xứ. Nhìn cọng dây chùng chình trên mặt nước, đầu óc tự nhiên nhớ mâm cơm vợ nấu chiều mưa, nhớ nụ cười của sắp nhỏ ở nhà đang đợi tía về. Có cái bến đỗ vững vàng trong tim, người ta mới có sức bôn ba tiếp những chặng đường xa.


Thiệt tình, nghề sà lan hổng trải hoa hồng, mà trải bằng sự kiên tâm dãi nắng dầm sương. Mỗi bận thấy sà lan hú còi rẽ sóng, mình lại thấy thương cái tình, cái nghĩa và cái chí vươn lên của dân thương hồ.

  “Người ta thấy sà lan lừng lững chở cát, chở đá, nhưng ít ai thấy nó chở cả một đời người. Ở miền Tây, sà lan không chỉ là phương tiện, nó là mái nhà, là đôi vai gầy, và là nơi những trái tim ‘đo sông, đếm nước’ miệt mài gieo hy vọng giữa dòng Mekong.”

CargoOn, tụi mình thấu hiểu mấy cái nhọc nhằn đó lắm. Hổng chỉ nỗ lực mang đến giải pháp công nghệ vận tải trơn tru, CargoOn mong được làm người bạn đồng hành thủy chung, san sẻ bớt gánh nặng, để mỗi chuyến đi của anh em miền Tây mình luôn được xuôi chèo mát mái, vạn dặm bình an.