preloader-icon
  • CARGOON luôn hỗ trợ bạn từ Thứ 2 – Chủ nhật: 06h00 – 21h00
  • 028.9999.5989
  • 11A Hồng Hà, Phường Tân Sơn Hòa, Thành phố Hồ Chí Minh

Chạy sà lan miền Tây: Những cực nhọc phía sau nghề vận tải thủy nội địa không phải ai cũng hiểu

Ghé xuồng lại đây và rót thêm chén trà quạo cho đậm đà. Anh em mình cùng gác chân lên mạn tàu mà tâm sự. Đêm nay trăng lu và con nước đang đứng. Sà lan mình còn neo bến chờ sáng mới nhổ neo được. Nhân lúc thảnh thơi, tui muốn kể về cái nghiệp vận tải thủy nội địa. Đây là nghề mà người ta nhìn vô tưởng sướng, nhưng chỉ tụi mình mới biết nó “mặn” cỡ nào.

1. Sống theo con nước khi làm nghề lái sà lan.

Người trên bộ sống theo giờ đồng hồ. Tuy nhiên, anh em vận tải sà lan mình lại sống theo “ông thủy”. Có lần, thằng em mới vô nghề hỏi tui:“Chú Tư, sao không đợi sáng hẳn rồi đi cho khỏe? Đêm hôm mù mịt vầy nổ máy chi cho cực?”

Tui cười và vỗ vai nó: “Con ơi, nước nó có đợi mình đâu. Nước nhảy là mình phải nhảy theo. Nếu trễ nửa tiếng, sà lan sẽ dính phà ngay. Lúc đó, con chỉ biết nằm nhìn người ta đi mà xót ruột.”

Thực tế là, trong nghề vận tải sà lan miền Tây, con nước chính là “ông chủ”. Sà lan chở đá xây dựng thường có tải trọng rất nặng. Bởi vậy, nếu nước ròng thì sà lan chắc chắn mắc cạn. Anh em mình không bao giờ có giấc ngủ tròn. Thay vào đó, chúng ta phải thức canh nước lớn hằng đêm.

2. Nắng cháy da và những trận giông bất chợt

Cái nắng trên sông rất khắc nghiệt. Nó dội từ trên đầu xuống và phản chiếu từ mặt nước lên. Thêm vào đó, boong sắt sà lan hấp thụ nhiệt rất nhanh. Nó nóng bỏng như một cái lò bánh mì.

Thế nhưng, nắng vẫn chưa sợ bằng giông bão. Khi đang chạy giữa dòng Tiền mênh mông, mây đen bất ngờ kéo tới. Gió hú mạnh và sóng đánh bạc đầu tràn lên boong. Sà lan đầy tải thường rất ì và khó xoay trở. Vì thế, tay lái phải cực kỳ vững. Đồng thời, anh em phải canh bạt che chắn cho kỹ. Bởi lẽ, nếu đá bị thấm nước mưa hay bám bùn, chủ hàng sẽ phàn nàn ngay.

3. Nỗi ám ảnh nằm bến của dân vận tải đường thủy

Trong ngành vận tải sà lan, cái cực nhất chính là cảnh “nằm bến”. Có chuyến tui chở đá về tới công trình đúng hẹn. Tuy nhiên, tới nơi thì thấy hàng dài tàu thuyền đang neo đợi.

Thằng em đi cùng mặt mếu máo bảo: “Hồi nãy bến nói cần cẩu hư rồi. Chắc mình phải nằm đây thêm hai ngày nữa anh Tư ơi.”

Nằm bến thực sự là nằm trên đống lửa. Tiền dầu và chi phí ăn uống cứ thế tăng lên. Hơn nữa, anh em mình còn mất đi cơ hội chạy chuyến tiếp theo. Cũng chính vì thông tin không đồng bộ, tài xế sà lan luôn là người gánh chịu thiệt hại.

4. Trách nhiệm nặng như khối đá dưới hầm

Nhiều người nghĩ chở đá là việc đơn giản. Dù vậy, đá xây dựng chính là “xương sống” của các công trình hạ tầng.

Tui thường bảo với mấy đứa nhỏ trên tàu: “Sáng mai công trường đổ mẻ bê tông đầu tiên rồi. Mình không tới kịp là cả trăm người phải ngồi chơi. Lúc đó, chủ đầu tư họ phạt mình cháy túi.”

Do đó, áp lực của nghề vận tải thủy nội địa là rất lớn. Anh em không chỉ đưa hàng đến nơi, mà còn phải đến đúng hẹn. Mỗi chuyến đá là một nhịp cầu mới. Vì vậy, dù mắt cay xè vì thiếu ngủ, tui vẫn phải giữ chắc tay lái.

5. Bữa cơm chiều và nỗi nhớ nhà da diết

Đây là cái cực “ngấm” nhất của nghề sông nước. Có những chuyến đi kéo dài biền biệt nửa tháng trời. Cuộc sống chỉ gói gọn trong vài mét vuông cabin.

Nghe tiếng con nhỏ gọi qua điện thoại mà lòng tui thắt lại: “Ba ơi, chừng nào ba về? ”

Dẫu biết vì miếng cơm manh áo, nhưng ai chẳng muốn về ăn cơm cùng vợ con. Anh em mình đành gửi nỗi nhớ vào những con sóng sau lái. Tuy nhiên, sà lan là nhà, nên sông nước đã trở thành quê hương thứ hai.

6. Nghề cực nhưng vẫn thấy tự hào

Nói đi thì cũng phải nói lại. Nghề vận tải sà lan miền Tây dù cực nhưng rất đáng tự hào. Khi thấy đá được dỡ xuống sạch sẽ, tui thấy nhẹ cả người.

Hơn thế nữa, nhìn những cây cầu mới mọc lên, anh em mình thấy rất vui. Bởi vì trong những công trình đó có mồ hôi của mình góp vào. Chúng ta là những người thầm lặng giữ cho mạch máu giao thông luôn thông suốt.

7. Giải pháp tối ưu cho vận tải thủy nội địa.

Nhiều cái cực hoàn toàn có thể giảm bớt nếu khâu điều phối tốt hơn. Trong ngành vận tải thủy nội địa, thông tin minh bạch chính là chìa khóa.

  • Ví dụ như, nếu biết bến kẹt, mình sẽ giảm tốc độ để tiết kiệm dầu.

  • Ngoài ra, lịch bốc dỡ cần được sắp xếp khoa học hơn.

Vì lẽ đó, tụi tui luôn ủng hộ các giải pháp như CargoOn. Công nghệ sẽ giúp anh em mình bớt cảnh nằm chờ vô định. Khi mọi thứ được kết nối, hiệu suất sẽ tăng và anh em sẽ có nhiều thời gian cho gia đình hơn.


Lời kết cho những người anh em

Nghề vận tải sà lan mình không hào nhoáng. Nó chỉ có mồ hôi, mùi dầu máy và vị mặn phù sa. Tuy nhiên, đây là nghề nuôi sống bao gia đình miền Tây.

Anh em mình hãy vững tay lái nhé! Dù cho sông rộng hay sóng to, tình anh em mình vẫn luôn bền chặt. Chúc mỗi chuyến đi của anh em đều thuận nước và xuôi gió! ⚓️


Bạn có câu chuyện nào thú vị trên sà lan không? Hãy chia sẻ để cùng xây dựng cộng đồng vận tải thủy nội địa vững mạnh nhé!